Thư Gởi bạn!
 
CaLi April 18, 2011
\
Nho ơi !
Giờ này bạn đang ợ đâu, bạn có vui và có khỏe hổng, HồngAn nhớ bạn nhiều lắm, nhớ thật nhiểu và HồngAn viết thư thăm bạn. Bạn đa ra đi thật rồi, và bạn đã để lại bao nỗi nhớ thuơng và luyến tiếc của tất cả những người thân yêu. Bạn có biết hông, mấy ngày nay tất cả các Thầy Cô và các bạn trường NLS đã viết rất nhiều thư cho bạn và cầu chúc cho bạn ở nơi vĩnh hằng sống thật nhiều hạnh phúc , tất cả ai cũng thuơng nhớ về bạn thật nhiều.
Bạn ơi ! Mấy mươi năm tụi mình cách biệt nhau, mới tim gặp lại nhau vui mừng chưa được là bao nhiêu thì bạn đã vội vã ra đi, hinh ảnh của bạn mãi mãi trong tim của HồngAn. Những ngày qua HồngAn, Ngọc Dung, Bông nhắc nhổ về bạn thật nhiều, nhớ lúc tụi mình còn cặp sách đến trường, nhớ những ngày đầu thật ngơ ngác bước vào trường NLS PhanRang, ngày ấy tụi mình còn rất nhỏ, đứa nào cũng thật ngây ngô và sợ sệt khi bước vào ngưỡng cửa của lớp học, tất cả mọi khuôn mặt đều rất xa lạ, nhưng cơ duyên tụi mình học chung một lớp và ỏ chung một nhà trọ, và thuơng yêu nhau như chị em ruột
Suốt ba năm học tụi mình sát cánh bên nhau, biết bao kỉ niệm của những ngày cặp sách đến trường. Chiến tranh lọan lạc, làm mấy mươi năm tụi mình cách biệt nhau. Trời đất vẫn còn thuơng cho tụi mình gặp lại nhau, nhưng than ôi, chưa gặp nhau bao lâu thì lại cách biệt bạn nữa rồi. Hồng An vẫn hổng bao giờ quên cái ngày đầu ở đây, đươc biết tin bạn ở TX, Dung và Bông ở CaLi, hại bạn ấy ở gần sát bên HồngAn, vậy mà mấy mươi năm mới liên lạc được
nhau. Bạn có còn nhớ hông, Ngày đầu tiên bọn chúng mình gặp nhau ở Bolsa, ôm nhau vui mừng, đứa nào cũng chảy nước mắt, lúc ấy đứa nào cũng riu rít dành nói và kể cho nhau nghe chuyện của những ngày xa cach. Thời gian ấy bọn mình sống rất vui và rất hạnh phúc, vui nhất là khi bọn tụi mình gặp lại Anh Hai Miệt Vườn. Tụi mình có anh hai miệt vườn, mỗi khi anh Hai về CaLi bọn tụi mình xum xít bên nhau, cung nhau đi ăn, đi chơi, đi chụp hình, vui quá.
Ngày hạnh phúc và ngày vui ấy nay hổng còn nữa, bạn đã ra đi, và Bông thì cũng đang bị bệnh rất nặng, Bông bây giờ nằm trên giường bệnh, thật xót xa mỗi khi đi thăm bạn và Bông về HồngAn thấy lòng thật buồn và thật trống vắng. Bạn đã ra đi , Bông thì bệnh, bây giờ chỉ còn mỗi mình HồngAn và Ngọc Dung, còn lại hai đứa thấy thật chơi vơi và hụt hẫng, như mất mát một cái gì đây thật to lớn nhất trong đời. Ôi! ngày bốn đứa mình bên nhau và anh Hai nữa, nay còn đâu.
Bạn ơi! Linh hồn bạn có linh thiêng thì ban hay phò hộ cho Bông qua cơn bệnh họan, hết đau nhức, cho Bông được khỏe mạnh. Nhìn Bông đau nhức trên giường bệnh, HồngAn thật đau lòng, Bạn hãy phù hộ cho Bông nha. Ban đang ở mot nơi xa thật xa. Nơi phương trời ấy, Hồng An thuơng chúc bạn có một cuộc sớng moi, một đời sống hạnh phúc hơn , khỏe mạnh hơn, sung sướng hơn khi bạn còn ở lại nơi trần gian. Ước mong bạn thóat khỏi cuộc sống khổ cực và bệnh họan .

Hình ảnh của bạn mãi mãi trong lòng của Anh Hai, Ngọc Dung, Bông, và HồngAn.

Thương thật thương
.
HồngAn . 4/2/2011
 - Hồng An
April 30,2011

Nho ơi ! Bạn ra di nay đã một tháng ròi . Nơi phương trời xa ấy bạn có khỏe hông , bạn có vui hông , và bạn có hạnh phúc hông. HồngAn thuơng chúc bạn ở nơi phương trời xa ấy bạn luôn được vui khỏe .
Nho thuơng ! Kề từ ngày bạn ra đi, tất cả những người thân, Thầy Cô và bạn bè rất nhớ thuơng bạn, và lúc nào cũng nhắc nhớ về bạn thật nhiều. Cô Nga viết rất nhiều thư cho bạn, Cơ Nga luôn nhắc kỉ niệm những ngày bạn về đây, tụi mình bốn đứa đến nhà Cô chơi và ăn uống, và cùng nhau đi dạo chơi ở Westminter, những ngày tháng ấy thật vui. Bạn ra đi thật xa và không bao giờ trở lại nữa. Nhưng trong tim HồngAn lúc nào bạn cũng ở thật gần nơi đây. Cứ mỗi đêm về HồngAn luôn cầu nguyện cho bạn về nơi cõi Phật sống thật bình yên. HồngAn thuờng ra cây quít sau vươn (nơi mà mỗi lần Nho về đều đòi Hồngan chụp hình cho Nho đấy, Nho có còn nhớ không) . Đêm nào HồngAn cũng nói chuyện với bạn ở nơi đấy. HồngAn nhớ bạn nhiều lắm.
Hôm trước HồngAn có nói chuyện với bé Thảo , Bé Thảo khóc và nói là bé nhớ Mẹ Nho nhiều lắm, HồngAn rất bùi ngùi xúc động khi nghe bè Thảo khóc vì nhớ Mẹ. Nho nhớ phò hộ cho bé Thảo được khỏe mạnh và học giỏi. Nho đừng lo lắng nhiều, HồngAn sẽ thuờng xuyên thăm bé Thảo. HồngAn cũng thuờng xuyên nói chuyện với em Chức, em Chức cũng nhớ thuơng Nho nhiều lắm.

HồngAn và Ngọc Dung ngày nào cũng gọi nói chuyện với nhau, mỗi lần nói chuyện là luôn nhắc nhớ về bạn thật nhiều, ngày trước bạn còn nơi đây, tui mình ba đứa nói chuyện với nhau cả ngày, bây giờ bạn đi rồi, chỉ còn lại mỗi HồngAn và Ngọc Dung thôi, buồn lắm bạn à. Con Bông thì càng tội nghiệp hơn. Hôm tuần trước HồngAn đến thăm Bông, nhìn thấy Bông bệnh nằm trên giường bệnh thật tội nghiệp, Bông càng ngày bệnh càng nặng, đi đứng di chuyển rất khó khăn, HồngAn thật đau lòng khi nhìn thấy Bông nằm trên giường bệnh. Mỗi khi đi thăm Bông về, tinh thần HồngAn rất sa sút và người như muốn bệnh. Bạn linh thiêng hay phò hộ cho Bông được lành bệnh và khỏe mạnh.
Anh Hai miệt vườn của tụi mình cũng tội nghiệp lắm, anh Hai nhắc về bạn nhiều lắm, Anh Hai làm thơ nhiều gởi tặng bạn, bạn có đọc chưa, bạn hay về đọc thư của Anh Hai viết cho bạn nhé. Hôm qua Anh Hai gởi cho HồngAn rất nhiều hình ảnh của bốn đứa tụi mình chụp lúc những ngày bạn về CaLi chơi đó. Nhìn hình bốn đứa tụi mình thật đẹp và thật dễ thuơng, dễ thuơng nhất là bạn đấy, nhỉn thấy bạn nhỏ xíu giống như em bé bi vậy. Mỗi khi nhìn nhủng tấm hình này, lòng HồngAn thật bùi ngùi và nhớ bạn thật nhiều.

Bạn ơi ! Hôm qua HồngAn cũng nhận được thư của Tôn Thất Anh Tuấn, và bạn Nguyễn Phú Doan, hai bạn ấy viết thư cho HồngAn và nhắc về bạn thật nhiều, HồngAn nói cho bạn biết là bạn đã đi thật xa nhưng các bạn bè ai cũng thuơng và nhắc nhớ về bạn thật nhiều.
Ngày mai này Ngọc Dung sẽ đến nhà HồngAn chơi, Ngọc Dung nói với HồngAn là Bông thì bệnh, Nho thì đã đi thật xa rồi, giờ chỉ còn có tao và mày, buồn lắm, vì vậy Ngọc Dung thường xuyên đến thăm và chở HồngAn đi chơi. Ngày mai Dung đến, HồngAn sẽ chụp vài tấm hình để gởi tặng cho bạn. Ngày mai HồngAn sẽ mua trái Mít thật lớn để cho bạn ăn nha, HồngAn biết bạn rất thích ăn mít, vì mỗi lần về CaLi là bạn đòi mua mít ăn cho được.

Nho thuơng ! HồngAn nhớ bạn rất nhiều, nên HồngAn viết thư thăm bạn, và HồngAn thuơng chúc bạn nơi phương trời xa ấy thật vui và thật nhiều hạnh phúc.
 
Anh Hai Miệt Vườn, HồngAn, NgọcDung
VÔ THƯỜNG ..
(Tặng hương hồn bạn PHẠM THỊ NHO ..khoá 3 )

1) Hôm nay hay bạn đã lìa trần
Trong lòng bổng nhiên lại lân lân
Thôi thì cát bụi ..về cát bụi
Chúc mãi yên vui dưới mộ phần ...

2) Ra đi bỏ lại quê nhà
Bỏ đàn em nhỏ mẹ cha đã già
Bạn bè thương tiếc xót xa
Cất lên tiếng hát đoá hoa vô thường
Chúc bạn an nghỉ cuối đường
An vui tự tại miên trường hư vô
Dưới dòng nước mát cam lồ
Tiêu diêu cực lạc bên hồ tịnh tâm
Thôi thì cũng hết kiếp người
Ra đi viên mãn thảnh thơi cỏi trời ...

tc ..

Những Vần Thơ Để Nhớ

TƯỞNG NIỆM
(Thương kính đến chị Nho)

Chị về cõi hạc xa xôi
Gia đình thương nhớ khắp nơi u buồn
Tiễn đưa chị một lời thương
Tiễn đưa chị cuối con đường trần gian
Nông lâm mục súc Phan Rang
Ngậm ngùi thương nhớ hai hàng lệ rơi
Thầy cô bạn cũ một thời
Trường xưa gắn bó cuộc đời học sinh
Giờ đây xa bóng xa hình
Nén hương tưởng niệm đến tình chị Nho

Thu Thu
Apr-2-2011

 
NHO VỀ CÕI VĨNH HĂNG

Nho đi về cõi vĩnh hằng
Em đây phủi sạch nợ trần năm xưa
Bao nhiêu người đứng Tiễn đưa
Chúc cho em được vui nơi vĩnh hằng
Kiếp đời ngắn ngũi nơi trần
Nợ nần số phận kiếp người đả xong
Nay em đả được thong dong
KHông còn vướng bận phàm trần khổ đau
Thôi đành đứng đó tiễn nhau
Để em từ giả khỏi đau cỗi lòng
Chúc em an giấc ngàn thu
Tung tăng nơi chốn vĩnh hằng thảnh thơi

PHUONG TO

Tâm Tư Của Ngươi Cô Giáo Cũ

Ngày 4 Tháng 4, Năm 2011

Châu Thị Nga
NGẬM NGÙI

         Tôi biết có một ngày Nho sẽ mòn mõi không còn cảm nhận sự đớn đau của thể xác và tâm hồn. Nho đã ra đi vĩnh viễn sau những ngày tháng dài chịu đựng cơn bịnh ngặt nghèo hành hạ thân xác không một lời than phiền trách móc.
         Tôi đã hình dung được hình dáng một cô học trò nhỏ bé, có khuôn mặt hiền từ, diụ dàng, ít nói.Nho có một nụ cười nhẹ nhàng dể gây thiện cảm với bạn bè và mọi người chung quanh. Nhờ những đức tính trên kết hợp với bản tính đơn sơ, mộc mạc, chịu đựng đã giúp em vượt qua mọi khó khăn trong cuộc đời. Cô đã được gặp em hai lần hay nói đúng hơn là em đã đến thăm cô khi em về chơi Cali thăm gia đình bạn bè.Lần thứ hai Hồng An và Ngọc Dung đưa em đến thăm cô, thời gian đó sức khoẽ của em được hồi phục lại sau cơn bịnh ngặt nghèo. Em, cô, Hồng An và Ngọc Dung kéo nhau đi xuống phố Bolsa ăn uống, chụp hình, chúng ta có một ngày vui sau bao nhiêu năm xa cách. Cô rất vui mừng vì em đã khỏe lại, nhất là nơi đất khách quê người cô đã tìm lại được niềm vui mà cô đã bị mất từ lâu là gần gủi với học trò củ thân
yêu.
         Nho em, cô vẫn luôn thăm hỏi về sức khoẽ của em qua Dung và H.An. Cô nghĩ về em với cơn bịnh mà em phải chiến đấu từng giây phút, tìm sự sống trong khoảnh khắc của thời gian, bên cạnh đó em còn một nỗi ưu tư lo lắng cho đứa con gái thơ dại chưa đến tuổi trưởng thành, đó là mục tiêu để em phải cố gắng chiến đấu với bệnh bằng một sự can đãm vô bờ bến.
       Với tình Mẹ bao la, thương con gái ở vào tuổi ngây thơ chưa biết gì, em đã cố quyết tâm tranh dành sự sống trên tay tử thần qua từng phút giây, mõi mòn theo ngày tháng và để rồi lụi tàn với thời gian. Em đã chấp nhận số mệnh đẩy đưa vào con đường khắc nghiệt của một kiếp người, một con người nhỏ bé về thân xác nhưng có một sức mạnh vô biên về ý chí. Thêm vào đó bên em là những người thân yêu gia đình, luôn giúp đở, hổ trợ tinh thần. Ngoài ra em lại có những người bạn học của một thời ấu thơ xa xưa, nay gặp lại trên xứ người.Hồng An, Ngọc Dung và Bông đã cho em một tình bạn nồng ấm, yêu thương, nói chuyện, an ủi em thường xuyên qua điện thoại. Các em đó luôn kể cho cô biết được tình hình bệnh hoạn cuả em, cô rất đau lòng và chỉ biết cầu nguyện cho em mà thôi, Cô cũng không nói chuyện trực tiếp nhiều với em vì lý do là mỗi lần nói chuyện, cô không muốn em nhắc đến sự đau buồn và khổ tâm em đang gánh nhận, mà em cần phải lãng quên dù chỉ là trong một phút giây để từ đó ý chí vững mạnh hơn, giúp em vượt qua những cơn đau thể xác.
     “Một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ”, đêm nay một đêm khuya vắng, cô muốn viết vài dòng suy nghĩ về em sau mấy ngày tâm hồn xao xuyến cho sự ra đi của em. Số phận quá nghiệt ngã với em, để có một ngày khi không còn sức lực chiến đấu với tử thần em đã xuôi tay để chấp nhận cho số phận của một kiếp người, đi về một thế giới an bình, không còn trong bể trầm luân của cuộc đời. Sự ra đi cuả em đả để lại bao nhiêu thương tiếc cho con gái, gia đình, Thầy Cô và bạn bè khắp nơi.
Có một điều cô lấy làm hối tiếc, hy vọng sẽ được đến thăm em trong tuần lễ 18 /4 đến 24/4 vì cô sẽ đi Dallas,và cô sẽ nhờ con cô đưa xuống Houston thăm em, như cô đã cho Dung và H.An biết về chuyến đi này của cô, nhưng …..
     Nho ơi, cô nguyện cầu cho em đã tìm thấy an lạc nơi cõi vĩnh hằng.Và xin Thượng Đế hãy ban phước lành cho con gái của em đang đơn độc trong hành trình của cuộc đời. “Trên con đường về quê mà thiếu bóng MẸ, con biết cậy nhờ ai, biết nương nhờ ai….”

Cô, Cali rạng ngày 4/4/11
MNC
 
TIẾC THƯƠNG
- Cô Nga

Một ngựa đau cã tàu không ăn cỏ
Chim xa bầy bỏ bạn giữa trời đông
Vạn nhớ mong bên song sầu ngấn lệ
Tiếc thương này xin gửi đến cùng nhau

NHO thương hởi nơi đây giờ vắng bóng
Nhớ nụ cười tươi trẻ đọng trên môi
Khuôn mặt hiền nơi tôi trong ký ức
Xót thương này thao thức suốt canh thâu

Người ra đi biệt ly không trở lại
Tuổi vào đời ngậm đắng với chua cay
Xót thương thay con nay còn thơ dại
Dặm đường dài biết nương tựa vào ai

Xa khuất rồi, NHO ơi đầy thương tiếc
Tuổi học trò lưu luyến của năm xưa
Áo nâu bay quyện đưa vờn trong gió
Bao năm rồi ghi nhớ vẫn còn đây

Bao trang giấy, lệ rơi dòng ly biệt
Bốn phương trời Bạn Hữu với Thầy Cô
Cầu xin cho NHO tìm về An Lạc
Cưỡi hạc Trời siêu thoát cõi Vô Vi

Cali 12:17 AM 4/7/11
MCN
Một Bông Hồng cho Anh
Tô Trần Phương
Hôm nay là mùa Vu lan, mùa của những người con để nhớ mẹ. Tôi bỗng nhớ đến một người bạn đã qua đời và nhớ về mẹ của anh ta. Tôi muốn viết bài nầy giống như tặng cho anh một hoa hồng trong ngày vu lan đem cài trên áo anh ta, để anh ở một nơi nào đó được vui dù như thế nào anh không còn trên cõi đời nầy nửa nhưng cũng có người nhớ đến anh, nhớ đến người mẹ hiền của anh ta mà tặng cho anh ta một bông hồng cho anh để mẹ anh được vui trong ngày nầy.
            Nguyễn Tân là một trong những người bạn chí thân của tôi. Những người thấy tôi chơi với Nguyễn Tân cứ ngỡ tôi và Nguyễn Tân chỉ là những người bạn mới thân trong thời kỳ học ở Nông Lâm Súc Ninh Thuận. Không phải vậy, tôi và Nguyễn Tân đã thân với nhau từ thời tôi vừa bước vào học trung học. Tôi là người hay làm biếng học, ba của tôi biết vậy nên ông không muốn tôi học trường ngoài mà ông muốn cho tôi học những trường nào có kỷ luật thật cao và ông ta chọn Trường Trương VĨnh Ký là một trường đạo có kỷ luật rất nghiên khắc cho tôi và từ đó tôi đã quen biết và chơi thân với anh Nguyễn Tân. Tôi thân với anh Nguyễn Tân từ trường Trương vĩnh Ký từ thời lớp Sáu. Nguyễn Tân thời còn nhỏ anh đã có dáng dấp như là một nghệ sỉ, anh hay thích để tóc hơi dài, anh hơi cao, lưng hơi tom, nhìn anh dáng dấp như một hip py của thời đó. Anh rất trầm tỉnh, cách nói của anh chậm rải và ưa cười. hình dáng con người cũng thể hiện đuọc năng khiếu bên trong của một người, Nguyễn Tân sau nầy anh cũng làm một nghể giống như dáng dấp nghệ sỉ của anh. Sau bao nhiêu cuộc thăng trầm của cuộc đời và cuối cũng anh cũng đi đúng nghề như hình dáng của anh đã lộ ra từ trẻ, anh làm nghề Sign Designer là một nghề mang tính nghệ thuật.
          Sau khi tôi rời trường Trương Vĩnh Ký để lên học trường Nông Lâm Súc Ninh thuận thì tôi liên lạc với Nguyễn Tân thưa dần, vì bài vở ở trường Nông Lâm Súc nhiều quá và học nguyên ngày nên tôi gặp anh ta không thuờng xuyên lắm, nhưng hình như tôi có duyên với anh, sau đó tôi gặp lại anh ở trường Nông Lâm Súc Ninh Thuận vào lớp đệ tam (lớp 10) và chúng tôi lại tiếp tục thân nhau, liên lạc với nhau hàng ngày như thuở còn ở Trường Trương Vĩnh Ký.
         Tối nào tôi cũng xách xe xuống nhà anh hai đứa cũng chạy vòng vòng thành phố Phan Rang để giải khây. Tôi có một chiếc gắn máy Mobilet củ mèn của ông già tôi mua cho tội. Chiếc xe thì củ mèn chạy không muốn nổi nhưng tối nào cũng thấy chiếc xe nổ lịch bịch chở hai chúng tôi khắp ngỏ ngách Phan Rang. Nguyễn Tân thì anh chọc gái hay hơn tôi. Tôi thì thích đi theo anh để coi tài tán gái của anh mà học hỏi. Nhiều khi mãi mê đi chơi suốt đêm về nhà không kịp học bài , buồn ngủ quá sợ ông già của tôi thấy được thi khốn không cho chơi với Nguyễn Tân nửa.Tôi phải leo lên giường trùm chăn và lật quyển sách để trên ngực giống như là mình đang học bài mà mệt quá để ông già của tôi đi kiểm soát thấy tưởng là tôi là đứa con học hành siêng năng dữ lắm.
Tôi đến nhà Nguyễn Tân chơi thuờng xuyên nên tôi biết rỏ nhà anh như thế nào, gia đình của anh tất cả có năm người, ba má anh có ba người con. Anh là người con lớn, sau đó là người em trai và một người em gái. Ba của anh thì bịnh hoạn kinh niên nên sức khỏe không thể làm được việc gì, má của anh là người gánh vác hết mọi việc trong gia đình. Bà ta là một người đàn bà cao ráo mặt mày khắc khổ làm việc quần quật cả ngày. bà là một người đàn bà rất thuơng con cái và rất giỏi, mua gánh bán bưng mà nuôi đuọc nguyên cả gia đình, con cái đều học hành thành tài đó là một điều rất thán phục và rất đáng ca ngợi. Mỗi khi tôi đến nhà chơi với Nguyễn Tân tôi nhìn bà thấy hình ảnh của bà lo cho con cái và gia đình của bà là tôi cảm động. Từ xưa tới giờ tôi chưa nói cho ai nghe chuyện nầy ngay cả Nguyễn Tân cũng không biết chuyện tôi có những cảm nghĩ tốt và kính mến về người mẹ của anh. Đến ngày hôm nay tôi mới viết ra để mọi người biết về suy nghĩ của tôi về một trong những người mẹ tốt đáng để cho mọi người biết và đáng được tặng một bông hồng, và một bông hồng thật lớn trong mùa vu lan nầy.
  .Đường đời thì vạn nẻo, Sau khi tốt nghiệp Trung học xong, để lên đại học. Tôi tiếp tục con đường học vấn còn anh Nguyễn Tân vì hoàn cảnh gia đình anh không thể tiếp tục được nên anh phải đi lính. Thật sự anh Nguyễn Tân là một người rất thông minh, nếu gia đình của anh mà có đầy đủ tiền bạc thì anh rất thành đạt trong đường học vấn và anh không phải đi vào con đường binh nghiệp.Tôi và anh đã đi vào Sài gòn và lên Bảo Lộc để ghi danh học nhưng cuối cùng anh không đủ tài chánh nên đành phải bỏ cuộc và nhập ngủ vào sĩ quan Thủ Đức
  Lúc tôi và anh vào Sài gòn để ghi danh thi đại học hai thằng rất là tức cười. Hai đứa giống như Hai nhái đi lên Sài gòn, đi ngơ ngơ ngáo ngáo không biết gì bây giờ nghĩ lại mà mắc cười. Nhưng nhờ có Nguyễn Tân mà tôi là một người nhút nhát mới mạnh dạng vào Sài gòn. Tôi vào đại học anh vào binh nghiệp. Anh cũng có cái may mắn trong đường binh nghiệp, anh được vào ngành quân y ra trường cũng mang bông mai sỉ quan sáng ngời của ngành y khoa và sau nầy anh ta cũng kết duyên với một người con gái rất đẹp mà mọi người thanh niên nào thời đó cũng thích và theo đuổi, nhưng anh là người chiếm được trái tim của cô ta. Tôi nhìn thấy anh ta may mắn về đường binh nghiệp và tình duyên, tôi rất mừng cho anh bạn của tôi, nhưng cuộc đời không phải êm thấm như vậy. Sau 1975 thay đổi chính quyền và cuộc đời anh phải qua một khúc quanh khác. Không biết tại sao ông trời thuờng bắt những người tốt thì ưa phải gặp nạn, trong cuộc đời sao ông trời ưa tạo những éo le để cho con người phải đau khổ như vậy .? Sau nầy nghe nói anh rất là lận đận trong cuộc sống.
        Tôi thì vượt biên ra nước ngoài, anh thì lang bạc kỳ hồ qua xứ khác. Tôi có tìm anh nhưng không biết anh ở đâu. Sau hai lần tôi về Phan Rang thăm bạn bè tôi có hỏi thăm về anh, nhưng bạn bè cho biết anh bây giờ đã ở Phan Thiết mà không biết địa chỉ nên tôi đành bỏ cuộc để tìm gặp mặt anh . Tôi có nói với bạn bè khi nào gặp Nguyễn Tân cho Tôi gởi lời thăm.
Một ngày kia tôi lên email của tôi thì tôi thấy một email rất lạ , tôi sợ không dám mở ra vì sợ bị virus nên tôi xóa đi, nhưng vài ngay sau đó tôi lại thấy cũng email nầy hiên lên trong email của tôi thì tôi chú ý đọc kỹ thì thấy dòng chữ " tao là Nguyễn Tân, số phone của tao, hãy liên lạc với tao." Tôi mừng quá gọi cho anh liền. Niềm vui đã đến, nhưng niềm vui không được bao lâu. Tôi nghĩ tôi rảnh công việc sẽ về Việt Nam để gặp mặt anh một chuyến, để thăm anh sau một thời gian dài gần 40 năm chưa gặp nhau, nhưng than ôi anh ra đi quá gấp, bay giờ anh đã ra người thiên cổ . Đó là một điều mất mát rất lớn cho riêng tôi và những người bạn của anh ta.
       Trong ngày vu lan nầy để nhớ đến anh Tôi xin viết bài nầy để tưởng niệm anh, một Nguyễn Tân, một người bạn chí thân của tôi mà tôi không thể nào gặp được để tặng cho anh một bông hồng, một đóa hoa hồng thật đẹp mà tôi đã chọn cho anh và cho người mẹ hiền của anh. Hy vọng đây là bài viết thay cho đóa hoa hồng trong ngày vu lan cài lên áo của anh và của những ai đang còn mẹ hay không còn mẹ trên cõi đời nầy và hy vọng anh đang ở nơi nào đó đang thấy đóa hoa hồng đang lấp lánh làm cho anh vui và mãn nguyện
Phương tO
Aug 28/13

.

Tường Thuật Buổi Họp Mặt Khoá 2 Trường Lâm Súc Súc Ninh Thuận


Kính thưa quý Thầy Cô và các bạn  trường Nông Lâm Súc Ninh Thuận,

Đúng như kế họach, buổi họp mặt được khai mạc vào lúc 10.30am ngày 03-01-2015 tại quán ăn nhà vườn Nam Phụng (bạn Trần Kim Phụng học viên trường mình ). Với sự tham dự của quý Thầy Cô:
       Vợ chồng Thầy Nguyễn Tám, Thầy Nguyễn Xuân Pha, Thầy Đặng Hữu Tam, Thầy Lê Đình Lai, thầy Hồ Sỹ Lân, Thầy Phạm Tương Phùng, Và đặc biệt có Thầy Phạm Trước Bạch là giáo sư trường NLS Bảo Lộc. Cùng gần 30 học viên khóa 2 trường NLS NT.
      Trong bầu không khí sôi động nhưng không kém phần trang trọng, bạn Ngọc Em tuyên bố lý do, giới thiệu đại biểu tham dự và tuyên bố khai mạc.
      Tiếp tục chương trình bạn Nguyễn Phương Nam đọc lời chia vui của Cô Hiệu Trưởng Nguyễn Thị Diệu Hồng,Thầy Lê Hữu Minh Tóan,Thầy Trần Công Bình, Thầy Trần Hữu Phúc, Thầy Nguyễn Viết Sở và thư của bạn bè K2 tại hải ngọai. Đặc biệt trong thời gian diễn ra buổi họp mặt bạn Cao Thị Như Lan đã 2 lẩn điện thọai trực tiếp từ Mỹ về VN để giao lưu.  
Trong phần tiếp theo, Thầy Nguyễn Xuân Pha thay mặt các Thầy Cô phát biểu, sáu đó Thầy Đặng Hữu Tam đọc bài thơ làm riêng tặng buổi họp mặt, Thầy Nguyễn Tám phát biểu bổ sung và mở rộng ý của Thầy Pha. Khép lại phần lễ là lời đáp từ do bạn Lê Văn Lâm đảm nhiệm.
Trong phần tiếp theo, Thầy Nguyễn Xuân Pha thay mặt các Thầy Cô phát biểu, sáu đó Thầy Đặng Hữu Tam đọc bài thơ làm riêng tặng buổi họp mặt, Thầy Nguyễn Tám phát biểu bổ sung và mở rộng ý của Thầy Pha. Khép lại phần lễ là lời đáp từ do bạn Lê Văn Lâm đảm nhiệm.
      Phần hội được bắt đầu bằng màn nâng ly chúc mừng buổi gặp mặt do Thầy Hồ Sỹ Lân khởi xướng. Chương trình văn nghệ Cây Nhà Lá Vườn, hát cho nhau nghe do 2 MC Phương Nam và Ngọc Em phụ trách. Các ca sỹ chính có Trương văn Doan, Trần Thị Bình, Hồ Ngọc Cẩm, v/c Ngọc Em...Thầy Lân tham dự tiết mục họat ca bài Tính tình tang tang mà Thầy đã trình diễn cùng với các học trò rồng rắn phía sau vào ngày họp mặt tòan trường năm 2004 tại Hòan Cầu Resort.
       Buổi họp mặt tạm kết thúc vào lúc 3.30 pm khi các Thầy lần lượt ra về trong niềm vui hân hoan tràn ngập. Ban tổ chức cùng một số bạn tâm huyết ngồi lại tổng kết buổi họp mặt và bàn công việc cho những năm kế tiếp. Kết quả các bạn bầu bạn Ngọc Em làm trưởng ban liên lạc, phó ban do ban Phước (Rể trường mình, chồng bạn Võ Thị Ngọc Chánh K2CN) thời gian tổ chức cho lần tới được ấn định vào ngảy thứ bẩy tuần đầu tiên của tháng 1 năm 2016.

     Trong bài từơng thuật này, cho phép chúng tôi được thay mặt ban tổ chức xin gửi lời chân thành cám ơn đến:
- Quý Thầy Cô đã gửi lời chia vui đến K2 chúng em.
- Quý Thầy Cô đã đến tham dự, góp phần vào sự thành công của buổi họp mặt.
- Vợ chồng bạn Nam Phụng và các nhân viên phục vụ đã tạo điều kiện cho buổi họp mặt được trọn vẹn. - Đặc biệt là vợ chồng bạn Phạm Ngọc Thụy đã lo phần hình ảnh rất đẹp và chu đáo.
      Cuối cùng xin chúc Quý Thầy Cô và các bạn dồi dào sức khỏe và nhiều niềm vui trong năm mới.
Hẹn gặp lại vào năm 2016.
Bùi Thế Ngọc Em